Cảnh giác: đang có các vụ lừa đảo kêu gọi chuyển tiền nhân danh ông Minh Tuệ. Ông không nhận tiền cúng dường dưới mọi hình thức.Xem chi tiết →

thichminhtue.vn
🔍 EN

Tháng 6 — 11/2024 — Gia Lai

Căn cước công dân và cuốn hộ chiếu đầu tiên

⏱ Đọc khoảng 3 phút
Trong bài này

⚠️ Nội dung khởi tạo — bài này đang chờ ban biên tập hoàn tất quy trình thẩm định 5 bước và bổ sung dẫn chiếu nguồn chi tiết trước khi xuất bản chính thức.

Nghịch lý của một người không sở hữu gì

Trong danh sách những thứ ông đã buông bỏ suốt gần một thập kỷ — nhà cửa, tiền bạc, điện thoại, cả đôi dép — có một thứ ít ai để ý: giấy tờ tùy thân. Người đi bộ vô danh không cần chứng minh mình là ai; người ngủ nghĩa địa không có ngăn kéo nào để cất thẻ. Tình trạng “không giấy tờ” của ông là hệ quả tự nhiên của nếp sống, kéo dài nhiều năm mà không phát sinh vấn đề gì — cho đến khi ông trở thành người được cả nước biết mặt nhưng về mặt hành chính gần như “không tồn tại”.

Giai đoạn ẩn tu Gia Lai giải quyết nghịch lý ấy: với sự phối hợp của gia đình và chính quyền địa phương, ông được cấp căn cước công dân (tháng 6/2024, chính ông xác nhận trong các phỏng vấn cùng thời điểm), và sau đó là hộ chiếu. Các thủ tục diễn ra đúng quy định, được báo chí chính thống ghi nhận công khai.

Vì sao hai tấm giấy này đáng một trang tư liệu

Thứ nhất, chúng bác bỏ một họ tin đồn. Suốt 2024 lan truyền các phiên bản “ông không được cấp giấy tờ”, “bị gây khó dễ”, hoặc ngược lại “được đặc cách trái quy định”. Dữ kiện công khai cho thấy điều giản dị hơn mọi kịch tính: một công dân làm thủ tục hành chính, cơ quan chức năng giải quyết, xong. Sự hợp tác bình thường giữa một người tu và bộ máy hành chính — chính vì bình thường — là dữ kiện đáng ghi, bởi nó không khớp với bất kỳ tự sự đối đầu nào mà các bên cực đoan muốn dựng.

Thứ hai, chúng là điều kiện cần của mọi thứ diễn ra sau đó. Xuất cảnh hợp pháp cần hộ chiếu; hộ chiếu cần căn cước. Chuỗi thủ tục hoàn tất trong nửa cuối 2024 chính là lý do buổi sáng ở cửa khẩu Bờ Y ngày 12/12/2024 có thể diễn ra suôn sẻ: ông và các đồng tu qua biên giới như mọi công dân xuất cảnh khác — đóng dấu, đi tiếp.

Thứ ba, chúng ghi lại một chi tiết nhân văn ít được kể. Tấm ảnh thẻ trên căn cước — khuôn mặt gầy, ánh nhìn thẳng — có lẽ là bức ảnh “chính thức” duy nhất của ông trong cả thập kỷ, chụp không phải bởi YouTuber nào mà bởi một cán bộ làm thủ tục. Người đã đề nghị cả nước đừng chụp mình rốt cuộc vẫn cần đúng một bức ảnh — cho đúng một mục đích mà pháp luật yêu cầu. Ranh giới ấy — giữa hình ảnh bị khai thác và hình ảnh phục vụ quyền công dân — cũng chính là ranh giới mà chính sách hình ảnh của trang này cố gắng giữ mỗi ngày.